Tri thức là những giọt nước trong đại dương bao la!

Thứ Hai, 21 tháng 5, 2018

MÙA XUÂN DÂN CHỦ TẠI MỸ

TÙNG BLOG

Thời gian vừa qua, thủ đô nước Mỹ "rúng động" vì cuộc biểu tình ngồi của hàng ngàn người với số lượng người bị bắt giữa kỷ lục. Quy mô lớn là vậy nhưng sự kiện này lại diễn ra khá "êm thấm" và có vẻ như không nhận được nhiều sự quan tâm từ các kênh truyền hình lớn tại Mỹ. Thực hư của cuộc biểu tình này là thế nào? Trong bài viết "‘Democracy Spring’ Just Had A Huge Weekend, Here’s Everything You Need To Know About The Movement" (tạm dịch: "Mùa Xuân Dân Chủ" chỉ là một buổi dạo chơi cuối tuần khổng lồ, đây là tất cả những gì bạn cần biết về phong trào này) đăng trên trang Uproxx, tác giả Mark Shrayber đã cho ta thấy một góc nhìn sơ lược về nguyên nhân, mục đích, tổ chức của phong trào này. Qua đó, chúng ta có thể hình dung phần nào về vai trò của tiền bạc, sự bất bình đẳng trong bầu cử tại Mỹ cũng như tính cải lương trong nền chính trị nước này.


***

Những ngày này, có thể bạn đã nghe cụm từ "Mùa xuân Dân chủ" đang được bàn tán xôn xao từ bạn bè, đồng nghiệp, và những người chung quanh những bữa ăn lót dạ từ chủ nhật tuần trước. Bạn có thể thậm chí đọc được tin ca sĩ Rosario Dawson đã bị bắt trong cuộc biểu tình tổ chức bởi các nhóm tại thủ đô. Nhưng cô ấy không phải là người duy nhất. Kể từ tuần trước, gần 1.000 người đã bị bắt vì lên tiếng về nạn tham nhũng kinh tế trong quốc hội. Và họ đã thề sẽ không dừng lại cho đến khi sự lũng đoạn của "những khoản tiền lớn (big money) trong chính trị" kết thúc.

Được rồi, đó là tóm lược, nhưng chính xác thì Mùa xuân Dân chủ là gì và làm sao nó hy vọng có thể thay đổi thế giới?

Theo tuyên bố của phong trào này thì mục tiêu của họ là để làm nổi bật chính xác cách thức tham nhũng của chính phủ thông qua cách mà tiền được xử lý trong suốt quá trình bầu cử. Đó là một nỗ lực phi đảng phái, phi bạo lực, bắt đầu với một cuộc diễu hành từ Philadelphia đến Washington DC (ngày 2/4 đến ngày 11/ 4) và sau đó tiếp tục với các cuộc biểu tình ngồi bắt đầu vào ngày 11/4 và kết thúc vào ngày 18/4. Mặc dù các cuộc biểu tình diễn ra hòa bình và kiềm chế, tờ báo USA Today đã cho biết số lượng các vụ bắt giữ đã tăng lên 900 vào ngày thứ Bảy và có khả năng tăng cao hơn vào ngày cuối cùng của cuộc biểu tình.

Như nhà hoạt động Christian Chiakulas đề cập trong một bài viết trên Huffington Post, Mùa xuân Dân chủ có nghĩa là để nhắc nhở chúng ta rằng mỗi người đều có lá phiếu của mình, cho dù họ là người rất giàu hay rất nghèo. Nhưng điều đáng lý ra là như vậy thì, theo Chiakulas, thực tế lại diễn ra như sau:
Ngày 21 tháng 1 năm 2010, sẽ được ghi nhớ như một ngày ô nhục, Tòa án tối cao phán quyết trong vụ Citizens United kiện FEC rằng chính phủ không có quyền hạn chế chi tiêu của chiến dịch bầu cử của bất kỳ công ty, công đoàn, hoặc cá nhân nào. Quyết định thảm hại này (chúng tôi sẽ nói lý do ngay sau đây) có nguồn gốc từ phán quyết năm 1976 về vụ Buckley và Valeo, khi tòa án về cơ bản đã lập luận rằng tiền chi tiêu để gây ảnh hưởng đến kết quả của cuộc bầu cử được bảo vệ bởi quyền đảm bảo tự do ngôn luận trong Tu chính án đầu tiên.

Và ở đây chúng ta đã đâm đầu vào rắc rối rằng: nếu tiền là ngôn luận, thế thì, một nghèo xác xơ trên các góc phố nhếch nhác sẽ hoàn toàn không có sức mạnh đối kháng chống lại các doanh nhân giàu có trong bất động sản xa hoa nhất. Cái chủ nghĩa công bằng cấp tiến đính kèm trong Tuyên ngôn Độc lập ngày nay chắc chắn cũng bị phớt lờ như khi nó được viết ra.
Trong khi nhiều người có thể thậm chí không quan tâm xem kết quả vụ Citizens United sẽ ảnh hưởng đến chính trị như thế nào, The Washington Post chỉ ra rằng phán quyết này đã cho đảng Cộng hòa "một lợi thế bầu cử", điều mà những người không có nhiều tiền không thể đủ khả năng để cạnh tranh cùng (nó cũng giúp giải thích sự hạn chế dễ thấy của các ứng cử viên bên thứ ba (tức ứng cử viên ngoài 2 đảng Dân chủ & Cộng hòa - ND)). Đó là những gì Mùa xuân Dân chủ đang cố gắng để ngăn chặn: những khoản tiền lớn tạo ra sự bất bình đẳng về quyền đại diện nhân dân.

Dưới đây là một số thông tin giải thích cách tiền ảnh hưởng đến cuộc bầu cử quốc hội như thế nào, một cách trực quan:

91% trong số những người chiến thắng trong tất cả các cuộc bầu cử là người đầu tư nhiều tiền nhất. Đó là sự thật.

Theo trang web Mùa xuân Dân chủ:
Yêu cầu chung của chúng tôi với Quốc hội là họ phải có hành động ngay lập tức để chấm dứt việc lũng đoạn của những kẻ lắm tiền trong chính trị và đảm bảo cuộc bầu cử tự do và công bằng, trong đó mọi người dân Mỹ có một tiếng nói bình đẳng. Chúng tôi đã xác định có ít nhất bốn dự luật cải cách đang bị trì hoãn tại Quốc hội là những hành động đúng đắn cần được thực hiện. Chúng bao gồm đề xuất xây dựng luật pháp để hỗ trợ các quỹ bầu cử nhỏ của công dân, các dự luật đó sẽ thực hiện nhỏ đô các cuộc bầu cử công dân tài trợ mạnh mẽ, ngăn cấm các cuộc chiến giữa các cử tri, và trao quyền cho công dân có quyền bầu cử phổ quát; đồng thời giới thiệu biện pháp sửa đổi hiến pháp để đảo ngược phán quyết vụ Citizens United.

Những dự luật cải cách mà chúng tôi đề xuất là: Đạo luật Chính phủ của nhân dân & Đạo luật Bầu cử công bằng; Đạo luật cải cách về quyền bầu cử năm 2015 và Đạo luật về trao quyền của cử tri năm 2015; và Dân chủ cho tất cả các tu chính án.
Đây không chỉ là một phong trào tự phát. Cùng với các nhóm như Black Lives Matter, Retail, Wholesale, và Department Store Union (RWDSU), những người biểu tình còn bao gồm các thành viên của Take Back Our Republic, một nhóm bảo thủ chủ trương cải cách tài chính đồng thời cũng muốn đưa quyền lực tiền bạc ra khỏi chính trị và quay trở lại với ý tưởng chúng tôi được dạy ở trường rằng mỗi cử tri được có một phiếu bầu.

Phong trào Mùa xuân Dân chủ còn có sự tham gia của tổ chức Democracy Awakening, có mục tiêu đảm bảo rằng mọi người đều có quyền bỏ phiếu công bằng, phản đối sự phân biệt đối xử của luật căn cước cử tri, và muốn có một phiên xử công bằng về ứng cử viên tòa án tối cao của chính quyền Obama. Đó là phong trào mà rất nhiều người đã đến với nhau vì một số mục tiêu rất quan trọng.

Mặc dù một số người có thể so sánh các cuộc biểu tình này với phong trào Chiếm phố Wall, vốn bị chỉ trích vì thiếu kế hoạch và sự gắn kết, phong trào Mùa xuân Dân chủ đã rút ra những bài học tốt từ đó, tạo nên một sự kiện có cả sự tập trung và tổ chức tốt. "Những gì các bạn có ở đây rất chuyên nghiệp, được điều chỉnh cẩn thận và sự phối hợp tuyệt vời để đối phó với lực lượng thực thi pháp luật ở Washington," Cornell Brooks, chủ tịch và là giám đốc điều hành của NAACP, nói với USA Today.

Trang web của phong trào Mùa xuân Dân chủ thậm chí còn bao gồm các quy tắc về sự bất tuân dân sự và khẳng định rằng bất cứ ai tham gia có thể đối mặt với "nguy cơ bị bắt" sẽ được đào tạo đúng đắn về các hành vi bất tuân dân sự (bao gồm các thông tin không chỉ về cách cư xử mà còn làm thế nào để có được sự giúp đỡ pháp lý).

Bạn có thể tự hỏi chính mình, nếu những cuộc biểu tình rất ôn hòa thì tại sao có những người bị bắt giữ? Đó là một câu hỏi hay, câu trả lời để có thể dễ bị hiểu sai bởi những người chỉ đọc tiêu đề. Mọi người, kể cả Rosario Dawson, không bị bắt vì họ đang làm mất thời gian của người khác với các biểu ngữ và đảo lộn các thùng rác mà vì thủ đô có đạo luật về cấm tụ tập và gây cản trở.

Theo USA Today:
Những người bị bắt đã bị buộc tội vi phạm quy chế của thủ đô cấm "tụ tập, cản trở, hoặc quấy rầy", đó là tội nhẹ - theo phát ngôn viên cảnh sát Eva Malecki. Tất cả những người bị bắt là thành phần tham gia phong trào Mùa xuân Dân chủ. Hầu hết đã được xử lý và sau đó thả ra tại hiện trường.

Ngày chủ nhật, Malecki nói người biểu tình vẫn "có trật tự và tôn trọng", cũng giống như họ đã thể hiện trong tuần trước.
Rosario Dawson tươi cười kể về việc cô bị bắt và thả ra, khen ngợi các lực lượng cảnh sát là lịch sự và không đe dọa, đã nói với kênh truyền hình The Young Turks rằng cô và nhóm mà cô gia nhập "vì tình đoàn kết" đã được biết rằng họ sẽ bị bắt giữ nhiều lần (và theo cách nhẹ nhàng nhất có thể) trước khi thực sự được xử lý và thả ra. Vào ngày 18, cô cho biết, nhóm sẽ đạt được nhiều vụ bắt giữ hơn bất kỳ cuộc biểu tình nào khác ở Thủ đô, đảm bảo rằng chúng tôi không chỉ muốn được kể về nó mà còn làm cho nó trở thành một sự kiện lịch sử. Cho dù điều này có làm thúc đẩy tổ chức này lên vị thế như họ mong muốn hay không thì có vẻ như sự kiện này đã chắc chắn đạt được cái mà như nó tự quảng cáo cho mình- "Cuộc biểu tình ngồi lớn nhất để cứu dân chủ trong lịch sử nước Mỹ."

Share:

ĐÁM CƯỚI HOÀNG GIA ANH

MAI DƯƠNG
Cho đến tối qua, khi thấy fb nhao nhao chửi VTV, cậu mới biết thằng ôn gì đó lấy vợ.
Kinh nghiệm cho thấy, thằng nầu tổ chức đám cưới càng hoành tráng rình rang, thì xác suất sml càng cao. Ba bữa chưởi nhau như chó với mèo giờ, hehe.
Bọn đình đám mà giữ được bền lâu, có - nhưng rất ít.
***
Nếu đám cưới ấy ở VN, chắc chắn một điều rằng tầm này cô dâu chú rể đã bị chửi cho đến liệt dương khô nước, vì tội lãng phí thuế của dân. Số tiền đám cưới ấy sao không được hạn chế để giải cứu dưa, để từ thiện trường học bệnh viện, để chia sẻ cho bà con yêu cá các thứ?
Sao lại có chuyện các hiệp sĩ thì đang bỏ mạng cho nhân dân mà mình lại có thể có đám cưới nguy nga tráng lệ?
Rồi nhân dân sẽ truy ra cha mẹ, cụ nội cụ ngoại của cô dâu chú rể là ai, ngày xưa có phốt gì, rồi kết luận đây là tập đoàn gia đình khát máu ăn tàn phá hại nhân dân. Riêng cô dâu sẽ được tiết lộ từ nguồn tin giấu tên nhưng có tâm cho rằng đã từng vào viện phụ sản, năm nào đó không rõ nhưng chắc chắn vào, mũi đã bị sửa, đít đã bị độn, đặc biệt trên fb cá nhân của cô dâu đã có những lời lẽ tấn công người biểu tình yêu cá không yêu thép.
Và lý lịch đào mỏ nữa, nhất là với việc cô dâu đã qua một đời chồng, già, xấu, ngực chảy. Hàng loạt câu hỏi về chiêu trò câu kéo phi công trẻ Harry bằng các ngón nghề tình dục sẽ được đặt ra.
Chú rể sẽ được truy lùng lại học bạ, và điểm cao nhất của chú rể sẽ là điểm môn triết học Mac Lenin các kiểu. Lại nguồn tin giấu tên nhưng có tâm cho biết chú rể là khách quen của Đồ Sơn Quất Lâm hộp đêm các thứ.
Đại khái thế. Facebook sẽ đầy rẫy những cái share link đám cưới với tiêu đề - Cụ Tổng ơi, củi là đây chứ đâu!
Share:

Chủ Nhật, 20 tháng 5, 2018

VÌ SAO GIÁO DÂN CÔNG GIÁO "DỄ LÀM LOẠN"?

ĐÔNG TUYỀN
Tôi từng có thời gian có thể gọi là "sống trong lòng giáo xứ", hồi đó tôi làm trong một xưởng sản xuất Tượng Công Giáo, ở gần nhà thờ Fatima, Thủ Đức, TP. HCM, nhờ cơ duyên ấy mà tôi cũng hiểu ít nhiều về Công Giáo. Hàng ngày làm ra những bức tượng của các vị như Chúa Jesus, Đức Mẹ Maria, Mẹ Fatima, Thánh Cả Giuse, Tổng Lãnh Thiên Thần Michael ... những câu chuyện về các vị, và sự mường tượng ra thế giới của các vị tạo cho tôi một niềm phấn khích rất mạnh.



Tôi gặp, tiếp xúc những giáo dân, họ rất tuyệt vời, nếu chỉ dùng một từ để miêu tả về họ, tôi sẽ dùng từ "thanh lịch" cho những nữ giáo dân, "ôn hòa" cho những nam giáo dân. Tôi có tham gia hầu hết những lễ hội, nghi lễ trong một năm ở nhà thờ Fatima, duy có nghi thức ăn một loại bánh mà bên đạo gọi là "thịt chúa" thì tôi không thực hiện, bởi tôi nghĩ mình là người ngoại đạo thì không nên.

Tôi nhớ có lần trong thời lễ 5 giờ sáng, vị linh mục giảng với giáo dân rằng (tôi chỉ nhớ nôm na) : "chúng ta là những Kito Hữu, những người làm chứng cho sự hiện diện của Chúa Ba Ngôi, vì vậy, chúng ta tuyệt đối không được nói bậy, nói dối ... bởi nếu như vậy người khác sao có thể tin sự làm chứng của chúng ta ..."., tôi hiểu ra vì sao những giáo dân tôi tiếp xúc lại thanh lịch và ôn hòa như vậy, và tôi tin rằng Chúa Jesus đã dạy cho tín đồ của ngài những điều thật tốt đẹp.

Là người ngoại đạo, nhưng tôi dành nhiều sự kính ngưỡng cho Chúa Jesus, cho những giá trị nhân bản mà ngài để lại cho nhân loại, vì vậy, tôi đã phải rất cẩn thận đắn đo khi viết bài này, để chắc chắn rằng những phân tích của mình là khoa học và khách quan.


Từ năm 1945, nhà nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (sau này là Cộng Hòa XHCN Việt Nam) đã luôn coi trọng tự do tín ngưỡng tôn giáo, cọi trọng hòa hợp tôn giáo tín ngưỡng và tạo điều kiện cho các tôn giáo phát triển.

Nhà nước ta chỉ một ngày sau lễ Tuyên ngôn độc lập khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà, trong phiên họp đầu tiên vào ngày 03/9/1945, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đề nghị Chính phủ lâm thời tuyên bố: “Tín ngưỡng tự do và lương giáo đoàn kết”, coi đó là một trong sáu nhiệm vụ của Nhà nước còn non trẻ.

Sau đó, thay mặt Chính phủ lâm thời, Bộ trưởng Bộ Nội vụ Võ Nguyên Giáp đã ký văn bản ngày 20/9/1945, trong đó Điều I ghi rõ: “Đền chùa, lăng tẩm, nhà thờ, tất cả những nơi có tính cách tôn giáo, bất cứ tôn giáo nào, nhân dân đều phải tôn trọng, không được xâm phạm”.

Nhưng văn bản có tính pháp luật tiêu biểu và hoàn chỉnh nhất trên chặng đường đầu tiên xây dựng luật pháp về tôn giáo, tín ngưỡng là Sắc lệnh số 234-SL ngày 14/6/1955 do Chủ tịch Hồ Chí Minh ký. Điều 15 trong Sắc lệnh ghi rõ: “việc tự do, tín ngưỡng, thờ cúng là một quyền lợi của nhân dân. Chính quyền dân chủ cộng hoà luôn luôn tôn trọng quyền lợi ấy và giúp đỡ nhân dân thực hiện”.

Hiện nay trên cả nước có 13 tôn giáo với 36 tổ chức tôn giáo và 1 pháp môn tu hành được Nhà nước công nhận và cấp đăng ký hoạt động với gần 24 triệu tín đồ (chiếm khoảng 27% dân số cả nước), 83.000 chức sắc, 250.000 chức việc, 46 cơ sở đào tạo chức sắc tôn giáo, 25.000 cơ sở thờ tự, trong đó Phật giáo có khoảng 11 triệu tín đồ, Công giáo gần 7 triệu tín đồ, Cao đài khoảng 2,4 triệu tín đồ, Tin lành hơn 1 triệu tín đồ,…

Thế nhưng, vấn đề tôn giáo ở Việt Nam vẫn còn rất phức tạp, mà tâm điểm là Công Giáo. Vừa rồi, có vụ giáo dân thuộc giáo xứ Mỹ Yên - Nghệ An đòi công an thả phạm nhân bất thành dẫn đến bạo loạn, việc này không quá lạ lẫm với những ai quan tâm đến những tin tức an ninh, chính trị, đã từng biết đến những vụ như Thái Hà, ... Phải thừa nhận rằng, bên cạnh nhưng giáo dân, linh mục luôn sống "tốt đời đẹp đạo", "phúc âm trong lòng dân tộc" thì còn đó nhiều những người mang tư tưởng chống đối nhà nước bất chấp lý lẽ, đi ngược với lời răn của Chúa.

Vì sao tôi nói là "bất chấp lý lẽ, đi ngược với lời răn của Chúa"? Cùng xét trong vụ Mỹ Yên Vừa rồi. 

2 giáo dân Nguyễn Văn Hải và Ngô Văn Khởi vô cớ đánh đập, bắt giữ trái phép và phá hoại tài sản người khác ở xã Nghi Phương bị bắt, ấy là hợp lẽ, hợp luật. Nhưng bất chấp lý lẽ và pháp luật, bà con giáo dân ở đây lại đòi thả người, khi bất thành lại gây bạo loạn.

Trong cuốn Giáo lý Hội thánh Công giáo do Ban Giáo lý mà người đứng đầu là Linh mục Augustino Nguyễn Văn Trinh cùng bốn nhà dòng ở Thành Phố Hồ Chí Minh (Dòng Ðức Bà, Hội dòng Phan-Sinh Thừa Sai Ðức Mẹ, Dòng Thánh Phao-lô thành Chartres và Dòng Chúa Quan Phòng) dựa trên các bản tiếng Pháp, Anh, Ý và Ðức, dịch ra tiếng Việt từ năm 1993 để giáo huấn con chiên, trong Mục 6-Lương tâm đã ghi rất rõ "Con người khám phá ra tận đáy lương tâm một lề luật mà chính con người không đặt ra cho mình, nhưng vẫn phải tuân theo. Tiếng nói của lương tâm luôn luôn kêu gọi con người phải yêu mến và thi hành điều thiện cũng như tránh điều ác. Tiếng nói ấy âm vang đúng lúc trong tâm hồn của chính con người...Tuân theo lề luật ấy chính là phẩm giá của con người... ".

Rõ ràng việc tụ tập đông người, đập phá của công, xâm hại thân thể người khác không thể nào gọi là “thi hành điều thiện” được. Thay vì để “tránh điều ác” họ lại xông vào làm việc ác. Cho dù họ luôn mồm biện minh cho hành động đó là để cứu “anh em thân hữu” đang bị “chính quyền giam giữ trái phép”. Đó là điều hoàn toàn bịa đặt. Và kể cả trong trường hợp như vậy, thì Giáo lý Công giáo cũng không cho phép họ làm điều đó vì Giáo lý đã nghiêm cấm “Không bao giờ được phép làm điều xấu để đạt một kết quả tốt”.

Thánh tông đồ Phao-lô liệt kê một loạt các đặc điểm của đức mến: "Ðức mến thì nhẫn nhục, không ghen tuông, không vênh vang, không tự đắc, không làm điều bất chính, không tìm tư lợi, không nóng giận, không nuôi hận thù, không mừng khi thấy sự gian ác, nhưng vui khi thấy điều chân thật. Ðức mến tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, chịu đựng tất cả". Thế nhưng, một số giáo dân Giáo xứ Mỹ Yên đã có những hành vi trên cả “nóng giận” và hả hê khi đập phá, chửi bới, lăng mạ người khác. Tất cả những hành động đó hoàn toàn đi ngược lại với những điều răn trong giáo lý của họ.

Đó là các giáo dân, còn với linh mục thì sao? Lẽ ra với cương vị và bổn phận của mình họ phải ra sức can ngăn những hành động đi ngược lại Giáo lý Hội thánh Công giáo thì họ lại thờ ơ bỏ mặc, thậm chí là có những hành động hùa theo. Chắc chắn họ là những người nắm rõ, hiểu sâu Giáo lý Công giáo. Nên họ không thể nào không biết trong Giáo lý đã nói rõ là "Tốt nhất là tránh những gì gây cớ cho anh em mình vấp ngã". Họ đã không làm vậy mà thậm chí còn “bật đèn xanh” “Cha sẽ làm hết trách nhiệm của mình, nếu cha không làm được (đòi thả người vô điều kiện-PV) thì các con muốn làm gì thì làm", chủ động đẩy cho giáo dân của mình “vấp ngã”, phản lại Giáo lý. Như thế là họ đã mắc tội.

Theo định nghĩa của Giáo lý Hội thánh Công giáo tại Mục 8- Tội lỗi thì “Tội là một hành vi nghịch với lý trí, làm tổn thương bản tính con người và vi phạm đến tình liên đới giữa nhân loại”. Hành động của họ đã làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến mối đoàn kết lương-giáo và đã thật sự “vi phạm đến tình liên đới giữa nhân loại”. Giáo lý cũng đã chỉ rõ: tội là một hành vi cá nhân. Ngoài ra, chúng ta còn có trách nhiệm mang các tội do những người khác phạm, khi chúng ta cộng tác vào đó, bằng cách: tham gia một cách trực tiếp và cố tình ra lệnh, xúi giục hoặc tán thành;che đậy, hoặc không ngăn cản, khi có bổn phận phải can ngăn; bao che những người làm điều ác.

Đằng này một số linh mục tại chỗ, không hiểu vô tình hay cố ý ra “Thông cáo” và công bố “Thư chung” vu khống “lực lượng công quyền vào nhà dân, đập vỡ tượng thánh trên bàn thờ, phá phách bàn thờ tổ tiên, hành hung và bắt người vô tội”. Vậy là họ cũng đã mắc phải tội. Vì Thánh Kinh nhiều lần liệt kê các thứ tội và cảnh báo "Chớ giết người, chớ ngoại tình, chớ trộm cắp, chớ làm chứng gian, chớ làm hại ai, hãy thảo kính cha mẹ". Thứ tội mà một số người “bề trên” đã ra “Thông cáo”, “Thư chung” ở Tòa Giám mục Xã Đoài phạm phải chính là tội “làm chứng gian”.

Như vậy, mới chỉ phân tích và đối chứng ở một vài điểm trong Giáo lý Hội thánh Công giáo đã thấy nổi rõ lên một điều là: tất cả những hành vi, lời nói của một số giáo dân ở Giáo xứ Mỹ Yên và một số người trong cương vị chăn dắt họ, hành xử đối với vụ việc gây rối trật tự xã hội, chống đối chính quyền ở xã Nghi Phương vừa vi phạm nghiêm trọng luật pháp, vừa vi phạm nghiêm trọng Giáo lý Công giáo. Nói đúng ra là họ đã có những hành động phản bội lại Giáo lý của chính họ. Đây là điều mà các giáo dân chân chính, kính chúa, yêu nước không bao giờ chấp nhận.

Bởi Giáo lý của Hội thánh Công giáo đã răn “Mỗi người phải đóng góp cho các cộng đồng mà mình là thành viên, và phải tôn trọng các người cầm quyền có trách nhiệm mưu cầu công ích. Ðời sống xã hội trước hết phải được coi là một thực tại tinh thần. Thực tại này bao gồm việc trao đổi các kiến thức trong ánh sáng chân lý. Thực thi các quyền và chut oàn các bổn phận, cùng nhau tìm hiểu sự thiện hảo luân lý, chung hưởng cái đẹp thanh cao dưới mọi hình thức chính đáng, luôn sẵn sàng chia sẻ cho tha nhân những gì tốt đẹp nhất của mình và mong ước cho nhau được ngày càng phong phú về mặt tinh thần. Ðây là những giá trị phải nuôi dưỡng và định hướng cho những sinh hoạt văn hóa, kinh tế, tổ chức xã hội, các phong trào và các thể chế chính trị, pháp luật và mọi sinh hoạt khác nữa của đời sống xã hội trong tiến trình chuyển biến không ngừng của nó”.

Vậy câu hỏi đặt ra là vì sao họ, những giáo dân và linh mục lại hành động bất chấp pháp luật và giáo lý như vậy ? Dễ làm loạn như vậy ?

Nguyên nhân có rất nhiều, nhưng tôi xin đưa ra đây 3 nguyên nhân chính nhất (theo tôi)

I. MÂU THUẪN LỊCH SỬ :

Như chúng ta đa biết Công giáo tại Việt Nam được bắt đầu từ khi các nhà truyền giáo phương tây đầu tiên đến Việt Nam để rao giảng đạo Công giáo, khi ấy còn gọi là Đạo Gia-tô.

Ngày 3 tháng 7 năm 1645 linh mục Alexandre de Rhodes rời Việt Nam về Roma để báo cáo cho Tòa Thánh về những tiến triển mau chóng trong việc truyền đạo tại Việt Nam, nhất là xin gửi một số giám mục đến truyền giáo tại Việt Nam, nơi mà ông gọi là "cánh đồng truyền giáo phì nhiêu" để củng cố nền móng cho Giáo hội.

Ông được Roma (Vatican) cho phép đi khắp đất Pháp đi tìm những ơn kêu gọi, tìm những linh mục sẵn sàng xung phong và tiếp tục công việc đã khởi sự với nhiều thành quả may mắn: tại đây mới có Hội Thừa sai Paris (Missions Étrangères de Paris). Hội ra đời năm 1658 và được chấp nhận năm 1664 dưới thời Giáo hoàng Alexandro VII. Vị Giáo hoàng này đã ký sắc lệnh bổ nhiệm hai miám mục đầu tiên cho Viễn Đông: Giám mục Phanxicô Pallu và Giám mục Lambert de la Motte.

Về sau, khi thực dân Pháp xâm lược Việt Nam, mối quan hệ của Công Giáo ở Việt Nam và quân Pháp là rất bền chặt. Sử gia người Pháp Georges Coulet từng nhận xét trong quyển Cultes et Religions de l’Indochine Annamite (Saigon) như sau: “Công giáo đã mở cửa cho quân đội Pháp và là nguyên nhân trực tiếp của cuộc xâm lược đất nước này”.

Năm 1950 Quốc trưởng Bảo Đại ban hành đạo dụ số 10 điều chỉnh các tổ chức hội đoàn trong đó các tôn giáo được xem như các hiệp hội. Đạo dụ này đặt ra những hạn chế đối với các hội đoàn, tôn giáo như chỉ cho phép các hội đoàn, tôn giáo có nguồn thu nhập là các lệ phí hội viên (hình thức đặt thùng lạc quyên, công đức là bất hợp pháp); hạn chế bất động sản của các hội, tôn giáo: chính quyền có thể buộc đấu giá các bất động sản của các hiệp hội, tôn giáo; chính quyền vì lý do trị an có thể không cấp phép hoặc thu hồi giấy phép lập hội... Đặc biệt trong đạo dụ này có điều khoản 44 có quy định chế độ "ưu tiên đặc biệt" cho các hội truyền giáo Thiên chúa giáo, đặt Công giáo ra ngoài sự điều chỉnh của đạo dụ này. Thực chất đây là một chính sách thiên vị về tôn giáo của nhà cầm quyền bảo hộ Pháp. Ngô Đình Diệm sau khi trở thành Tổng thống đã cho bãi bỏ hầu hết các sắc lệnh của chính quyền thực dân trước đây nhưng vẫn giữ nguyên đạo dụ số 10 duy trì tình trạng thiên vị về tôn giáo.

Mối liên hệ khắng khích giữa Công giáo và thực dân Pháp đã tích cực giúp cho cộng đồng Công giáo Việt Nam chiếm được những miếng đất "đắc địa" trên khắp miền đất nước. Những miếng đất tốt nhất, ngay tại trung thâm thành phố hay thị xã, được được xây nhà thờ hay cơ sở công giáo. Chúng ta không ngạc nhiên khi thấy nhiều nhà thờ ngày nay chễm chệ "ngồi" trên những miếng đất rất tốt tại các thành phố lớn như Hà Nội và Sài Gòn. Vụ việc Thái Hà có thể coi là tàn dư của mối quan hệ này.

Trong kháng chiến chống thực dân Pháp và sau này là Đế Quốc Mỹ, có rất nhiều đồng bào công giáo đã cầm súng vì tự do, độc lập của dân tộc, tiêu biểu như gia đình Đại tá tình báo Phạm Ngọc Thảo, tuy nhiên phải thừa nhận hầu hết người Công Giáo thời ấy lại có tư tưởng thân Pháp, Mỹ, đặc biệt chính quyền VNCH có thể coi là một chính quyền Công Giáo (cả hai ông Ngô Đình Diệm và Nguyễn Văn Thiệu đều là người Công giáo).

Quyền lực của Công Giáo trong thời Việt Nam Cộng Hòa là rất lớn, dưới các năm cầm quyền của Tổng thống Ngô Đình Diệm, việc đặt Thiên chúa giáo vượt ra ngoài sự điều chỉnh của đạo dụ số 10 đã làm các thế lực thân Thiên chúa giáo, "lực lượng Công giáo" lộng hành và tha hóa. Từ chỗ đặt mục tiêu số một là dùng hữu thần chống vô thần cộng sản để giúp sức và hỗ trợ chính quyền (như kỳ vọng của đạo dụ số 10 thông qua biện pháp phát triển giáo hội, giáo dân) họ đã chuyển mục tiêu chính sang ưu tiên số một là phát triển nhanh giáo hội, đưa các giáo dân vào nắm các cương vị cao trong chính quyền (kể cả các giáo dân là cộng sản mới cải đạo hoặc bị tình nghi là cộng sản) thông qua biện pháp chèn ép và phân biệt đối xử đối với Phật giáo.

Các thế lực chính trị thân Thiên chúa giáo, cũng như "lực lượng Công giáo" trong chính quyền của Tổng thống Ngô Đình Diệm đã giảm bớt dần ảnh hưởng của Phật giáo, hạn chế ảnh hưởng của các thế lực chính trị thân Phật giáo cũng như xóa bỏ ảnh hưởng của các "lực lượng Phật giáo" thông qua việc nhanh chóng phát triển số lượng giáo dân Công giáo ở miền Nam Việt Nam: họ ưu tiên bổ nhiệm những người theo Công giáo vào các vị trí chính quyền và quân đội, dùng tuyên truyền công khai nói xấu Phật giáo, ca ngợi Công giáo, giành cho các xứ đạo Công giáo các điều kiện kinh tế tài chính xã hội thuận lợi nhất trong khi đó hạn chế tài sản, kinh tài của các tôn giáo khác. Khuyến khích, dụ dỗ và để người dân, công chức cải đạo sang Công giáo, cưỡng ép khi có cơ hội những gia đình có thân nhân theo cộng sản hoặc những người có tư tưởng thân cộng phải cải đạo để được chở che.

Đặc biệt trong quá trình đấu tranh chống cộng sản và xây dựng ấp chiến lược thì đa số nạn nhân là người theo Phật giáo các chiến dịch chống cộng vừa chống cộng sản vừa kết hợp chống Phật giáo: có một số không nhỏ Phật tử bị quy kết là thân cộng và bị truy bức; nhiều người, để yên ổn tránh liên đới, phải cải đạo sang Công giáo ; quy mô cải đạo ở các tỉnh miền Trung được mở rộng vì đó là khu vực cai quản rất khắc nghiệt của Ngô Đình Cẩn (em trai út của Ngô Đình Diệm – cố vấn Trung phần và, trên thực tế, là người cai quản toàn quyền miền Trung). Trong các ấp chiến lược chính quyền chỉ cho dựng nhà thờ Công giáo mà không cho lập chùa , cũng như trong quân đội chỉ có nha tuyên uý công giáo chứ không có nha tuyên uý phật giáo , chính phủ biến các sự kiện trong đời sống Công giáo thành các lễ hội quốc gia...

Giám mục Ngô Đình Thục, anh trai Tổng thống Diệm, có tham vọng trở thành Hồng y Giáo chủ nên cố gắng tuyên truyền tại Toà thánh La Mã rằng ở miền Nam Việt Nam đã có 60% dân số theo Công giáo và Phật giáo đã suy tàn không còn hoạt động ... các anh em của Tổng thống là Ngô Đình Thục, Ngô Đình Nhu, Trần Lệ Xuân, Ngô Đình Cẩn lạm dụng các ảnh hưởng của chính quyền càng làm trầm trọng thêm sự phân biệt đối xử tôn giáo.

Đến năm 1963 tình hình kỳ thị Phật giáo của các thế lực chính trị thân Thiên chúa giáo đã lên đến cực điểm và sự kiện Phật đản 1963 chỉ là sự bùng nổ của các mâu thuẫn đã chứa chất lâu năm trong lòng xã hội miền Nam Việt Nam.


Ngày nay, có thể nói mọi thứ đã đổi khác, Công Giáo bình đẳng với tất cả những tôn giáo khác, những công dân khác, và phần nhiều họ hài lòng với sự bình đẳng đó. Tuy nhiên sự mâu thuẫn trong lịch sử không phải ngày một ngày hai mà phai nhòa, chính vì thế còn nhiều người có tư tưởng chống phá nhà nước.

II. NIỀM TIN LẦM LẠC

Mô hình của một tôn giáo thường sẽ là : Thần (Thánh, Chúa ... ) + Sứ Giả (người truyền tin, tu sỹ, linh mục ..... (có vai trò trung gian)) + Tín Đồ.

Ở Đạo Giáo thì đó sẽ là : Các vị tiên trường sinh bất tử + Đạo sĩ + Tín đồ, ở Đạo Hồi là : Thượng Đế (Allah Đấng Tối Cao) + Sứ Giả + Tín Đồ (Adam là sứ giả đầu tiên, Muhammad là sứ giả cuối cùng, hiện tại Đạo hồi không có sứ giả cũng không có tu sĩ), ở Đạo Mẫu là : Thánh Mẫu + Thầy Đồng + Tín Đồ ...

Duy có Đạo Phật thì khác, Phật là Thầy, Tăng là Bạn, tất cả theo nhân quả mà không có một đấng sáng tạo nào, vì đó mà nhiều người cho rằng Đạo Phật không thuần túy là một tôn giáo. Tuy nhiên ngày nay, một bộ phận Phật Giáo không còn giữ được sự nguyên thủy của nó nên mô hình Phật là Thầy, Tăng là Bạn cũng sai khác ít nhiều, có thiên hướng giống như mô hình các tôn giáo khác.

Thiên Chúa Giáo là một tôn giáo độc thần, theo đúng mô hình nói trên : Thiên Chúa (Chúa Ba Ngôi : Cha - Con - Và Các Thánh Thần) + Linh Mục + Tín Đồ.

Vấn đề nằm ở chổ những "người trung gian" nhận mình là cầu nối giữa Thần và người, nên lời nói của họ rất khả tín với tín đồ, niềm tin đó đôi khi mù quáng và lầm lạc, thay vì tin và chỉ tin những gì Thần răn dạy trong kinh sách, giáo lý thì tín đồ lại phó thác toàn bộ ý chí của mình cho những "người trung gian" đó.

Vụ Mỹ Yên vừa qua là minh chứng rõ nét nhất cho điều này.

III. MÔ HÌNH TỔ CHỨC MANG MÀU SẮC CHÍNH TRỊ

Công Giáo là tôn giáo duy nhất có mô hình tổ chức phân quyền như một mô hình nhà nước, toàn bộ hệ thống giáo hội trên khắp thế giới đều đặt dưới sự lãnh đạo của Thánh Quốc Vatican.

Vatican là một quốc gia có chủ quyền với lãnh thổ bao gồm một vùng đất được xây tường bao kín, nằm trong lòng thành phố Rôma, Ý. Với diện tích xấp xỉ 44 hécta (108,7 mẫu Anh), đây là quốc gia độc lập nhỏ nhất thế giới.

Dù được xem là quốc gia độc lập có diện tích nhỏ nhất thế giới, nhưng ảnh hưởng của Vatican lại hiện diện gần như trên toàn cầu.

Trong cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ hồi năm 1960, phe của ứng viên Richard Nixon từng tiến hành một chiến dịch tuyên truyền rằng nước này sẽ bị “Vatican hóa” nếu ông John F.Kennedy thuộc đảng Dân chủ thắng cử. Theo tạp chí Newsweek, phe Nixon khi đó tuyên bố mối quan hệ thân thiết với Vatican sẽ khiến chính sách của đối thủ Kennedy bị Tòa thánh chi phối. Quả thực, điều này trở thành một đòn độc khiến ứng viên đảng Dân chủ lao đao khi nhiều người dân Mỹ lúc bấy giờ lo ngại bị điều hành bởi Vatican. Sau đó, nhờ sự may mắn cùng những nỗ lực hết mình, ông Kennedy mới chiến thắng. Thậm chí còn có cáo buộc rằng phe của ứng viên này đã gian lận phiếu bầu chứ thực tế không hề chiến thắng. Khó khăn mà Tổng thống Kennedy trải qua trở thành minh chứng cho sự ảnh hưởng của quốc gia nhỏ bé Vatican.

Về mặt cơ học, Vatican chỉ có diện tích tương đương 0,5 km2 và dân số khoảng 1.000 người. Tuy nhiên, Vatican được xem như trung tâm giáo quyền của Giáo hội Công giáo Rome (gọi tắt là công giáo), nên tất cả những tín đồ công giáo toàn thế giới đều là “con dân” về mặt tinh thần của quốc gia nhỏ bé này.

Theo cơ quan thông tấn Zenit của Vatican, dựa trên những thống kê từ năm 2000 - 2008, công giáo có khoảng 1,16 tỉ tín đồ khắp thế giới. Cũng theo thống kê này, tính đến năm 2008, công giáo có tổng cộng 5.002 giám mục trên thế giới, tăng hơn 10% so với con số 4.541 hồi năm 2004. Mỗi giám mục phụ trách một giáo phận, góp phần tạo nên một tổ chức lâu đời và được xem là lớn nhất thế giới. Vì vậy, Vatican nói chung và bản thân các giáo hoàng nói riêng có ảnh hưởng không nhỏ trên toàn cầu.

7 triệu công dân Việt Nam, tức khoảng 7% dân số đồng thời lại chịu ảnh hưởng rất lớn về mặt ý chí với một quốc gia khác, đó là điều cần đặt dấu hỏi, một dấu hỏi về sự ảnh hưởng trong tư tưởng chính trị, nhất là với một quốc gia theo CNXH như chúng ta.

KẾT LẠI : Sự ảnh hưởng từ bên ngoài, niềm tin lầm lạc, và tàn dư của nhưng mâu thuẫn lịch sử chính là nguyên nhân chủ yếu dẫn đến hiện tượng "thích làm loạn" của một bộ phận không nhỏ người theo Công Giáo ở Việt Nam.

Xin nhắc lại Giáo Lý của Hội Thánh thay cho kết bài như một lời nhắn gửi đến những tín đồ Công Giáo đang còn thiếu tinh thần xây dựng : “Mỗi người phải đóng góp cho các cộng đồng mà mình là thành viên, và phải tôn trọng các người cầm quyền có trách nhiệm mưu cầu công ích. Ðời sống xã hội trước hết phải được coi là một thực tại tinh thần. Thực tại này bao gồm việc trao đổi các kiến thức trong ánh sáng chân lý. Thực thi các quyền và chu toàn các bổn phận, cùng nhau tìm hiểu sự thiện hảo luân lý, chung hưởng cái đẹp thanh cao dưới mọi hình thức chính đáng, luôn sẵn sàng chia sẻ cho tha nhân những gì tốt đẹp nhất của mình và mong ước cho nhau được ngày càng phong phú về mặt tinh thần. Ðây là những giá trị phải nuôi dưỡng và định hướng cho những sinh hoạt văn hóa, kinh tế, tổ chức xã hội, các phong trào và các thể chế chính trị, pháp luật và mọi sinh hoạt khác nữa của đời sống xã hội trong tiến trình chuyển biến không ngừng của nó”.


Share:

Thứ Sáu, 18 tháng 5, 2018

NGƯỜI SÀI GÒN !

DŨNG PHAN
Một ngày ở đất nước này đều có những vụ đâm chém, giết nhau. Vì nhìn đểu, vì li bia, vì tiền hay vì giành gái. Trong quá khứ, nếu thảm sát thì có vụ Lê Văn Luyện. Dã man thì có vụ chặt đầu bạn gái của Nguyễn Đức Nghĩa.
Vậy nhưng không có vụ đâm người nào đáng sợ như vụ giết 2 người "Hiệp sĩ Sài Gòn" tối quá. Bởi vì cái mà những tên trộm đó đâm vào, không chỉ là mạng người, mà đã đâm vào chính tâm lý của người dân. Đó là một nhát dao chặt đứt công lý và những điều đạo đức được dạy xưa giờ. Nơi đây, hung tàn đã thắng chính nghĩa, kẻ trộm đâm chết hiệp sĩ, và xã hội này không an toàn.
Những vụ án nổi tiếng khi xưa xét ở mức nào đó đều thuộc về mối quan hệ giữa người với người. Nhưng vụ án lần này lại mang một ý nghĩa hệ trọng hơn, bởi nếu "Hiệp sĩ bắt cướp" còn bị cướp giết, thì có thể những người cha, người mẹ sẽ khuyên con mình nếu bị cướp thì để mất đi con, chứ không bị nó đâm chết đấy.
Người hiệp sĩ truy đuổi và tin vào mình, vì họ có chính nghĩa. Kẻ trộm bỏ chạy vì đó là phi nghĩa. Còn giờ cái ác đâm chết cái thiện.
Một điều nữa, khi câu chuyện này xuất hiện trên mạng xã hội. Đã xuất hiện những người nhìn nhận rằng những người hiệp sĩ này "ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng." Chuyên của công an, mà lại đi lo chuyện bao đồng.
Cái ác lên ngôi từ từ vì những điều nhỏ nhặt ấy.
Thực tế thì tại sao hiệp sĩ chỉ xuất hiện ở Sài Gòn?
Đó là bởi "thị trường cần". Sài Gòn quá nhiều trộm cướp trong khi công an thì không phải khi nào cũng 100%. "Hiệp sĩ Sài Gòn" được sinh ra do nhu cầu của thị trường. Vì đức tính sống tình nghĩa đã ăn sâu bén rễ trong lòng người Miền Nam trong suốt chiều dài chúa Nguyễn mở cõi. Chứ không phải vì họ ra oai hay giành việc của công an.
Nhát dao cuối cùng mà những kẻ trộm đó đâm vào, chính là pháp luật !
//
Tôi biết tính người Việt Nam mau quên. Trong chuyện này, tôi thật sự mong người ta quên sớm, để niềm tin vào chính nghĩa vẫn còn.
"Thiên cổ văn nhân hiệp khách mộng". Ngàn đời kẻ văn nhân đều muốn làm hiệp khách. Ly rượu, bằng hữu, những chuyến đi, là không đủ. Đến giờ đã thật sự hiểu đến tột cùng cái câu đó.
Share:

TÌNH NGƯỜI SÀI GÒN LÀ NHƯ THẾ NÀO?

DŨNG PHAN
Hãy đi tìm lịch sử, bởi chỉ có lịch sử mới giải thích cho bạn về căn nguyên vấn đề.
Cách đây hơn 4 thế kỷ, chính xác là 460 năm. Vào tháng 10/1558, người con thứ 2 của tướng Nguyễn Kim (vị tướng phục hưng lại nhà Lê), có tên là Nguyễn Hoàng, do đứng trước sự đe dọa đến từ phía người anh rể Trịnh Kiểm (người sẽ mở ra giai đoạn Vua Lê – Chúa Trịnh), nên đã đến vấn kế từ Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm, nhận được lời khuyên “Hoành Sơn nhất đái/Vạn đại dung thân”.
Cùng gia quyến và những tướng sĩ thân tín, Nguyễn Hoàng đã xin vào Thuận Hóa (Thừa Thiên Huế hôm nay), để trấn thủ. Lãnh thổ Việt Nam khi ấy không phải hình chữ S như bây giờ, mà mới chỉ từ Phú Thọ xuống đến Huế.
Nguyễn Hoàng không đơn thuần chỉ là giữ đất Thuận Hóa như lời hứa với anh rể. Ông đã thực hiện một hành trình được gọi là … Nam tiến. Từ đất Quảng Trị, Thuận Hóa, từ từ 9 đời chúa Nguyễn kế vị ông đã đi dần xuống phía Nam, đánh bại Chiêm Thành, Chân Lạp , và vẽ nên dải đất chữ S, tạo nên công tích lưu danh nghìn thu. Người đã lấy về đất Gia Định, tức Sài Gòn hôm nay, chính là Nguyễn Hữu Cảnh – một người Quảng Bình.
Trong quá trình mở cõi, di dân, khai hoang lập địa ấy. Những con người Việt Nam đi quanh chúa Nguyễn Hoàng đã phải đối phó với giặc cướp, với thú dữ, với lam sơn chướng khí. Cho nên, họ phải nương tựa, giúp đỡ lẫn nhau. Tất cả để cùng đối phó với những giặc cướp, với sự quấy phá. Vậy là cách sống hào hiệp, nghĩa khí, bảo vệ nhau, cưu mang nhau đã hình thành trong lòng người miền Nam, như đặc tính dân tha hương cầu thực.
Khi bạn nghe một bài phỏng vấn về người tốt việc tốt ở Sài Gòn, bạn sẽ luôn nghe lý do “Giúp người này thì cũng sẽ có người khác giúp lại mình”. Triết lý sống này vốn là do thời khai hoang của Chúa Nguyễn sinh ra, còn đến hôm nay.
Một điều đặc biệt khác, bởi là vùng đất mới, nên người miền Nam không đậm chất Nho Gia Trung Quốc. Ngoài ra, bởi có quá nhiều dân di cư, lại tiếp nhận thêm cả dân Cham Pa, Chân Lạp, với quá nhiều sắc dân và tôn giáo, nên người miền Nam vì thế rất phóng khoáng, dễ chịu và bàn tay luôn giang rộng với dân tứ xứ.
Một câu chuyện, từ 3 năm trở lại đây, tôi không còn về quê ăn Tết. Trong mỗi đêm giao thừa, khi chủ tịch của thành phố đọc lời chúc Tết, luôn có một câu thế này “Duy trì lối sống tình nghĩa”. Tôi không thể tin vào tai mình khi lần đầu được nghe câu ấy. Một vị chủ tịch, thay vì nói những câu “Tiến lên, tiến mạnh” …thì nói một câu đậm chất Nam Bộ và dặn dò nhau sống như thế. Đấy không còn là một điều đùm bọc nhau trong xã hội, đấy đã là một nét văn hóa của Sài Gòn.
Trước năm 1975, những tay giang hồ ở đất Sài Gòn thường được gọi là “Anh Tư”. Đó không phải vì theo thứ tự con thứ 3 trong nhà, mà nó ám chỉ chung cho tất cả các "đại ca" giang hồ, sống bằng nghề đâm chém và hành xử theo luật của giang hồ. Tuy nhiên họ lại có "trật tự riêng”, “tôn ti riêng” và đặc biệt "có đạo nghĩa" chứ không tạp nham và thiếu nghĩa khí, thậm chí là ăn trộm cả bà bán vé xổ số như các băng nhóm "trẻ trâu" hôm nay. Thời đó, “Anh Tư” được ngưỡng mộ, được các thiếu nữ yêu thầm. Bởi với người Sài Gòn, cái nghĩa khí là đứng đầu!
Khi tình trạng cướp giật của Sài Gòn lên cao. Những “Hiệp sĩ Sài Gòn” theo đó mà xuất hiện. Đấy là cái tính đùm bọc “Từ độ mang gươm đi mở cõi/Trời Nam thương nhớ đất Thăng Long” thuở nào.
"Hiệp sĩ đường phố" là do báo chí phong tặng. Còn những người ấy sinh ra, làm việc đó không nghĩ nhiều cái phong danh, cũng chỉ theo cái suy nghĩ “Giúp người này thì cũng sẽ có người khác giúp lại mình” (và quả thực, họ được người dân cảm ơn rất nhiều), chứ không hề có ý định lấn quyền, tham công gì cả. Họ làm vì họ cần làm. Đấy là cái đạo nghĩa thuộc về bản năng của một dòng máu chảy suốt 4 thế kỷ đùm bọc di dân, chứ không phải thuộc về sự tính toán mang tính vụ lợi. Và nếu bạn muốn nói về đất nước pháp quyền, thì vấn đề không phải đến từ lòng tốt của những người ấy.
Khi nào chính quyền đảm bảo được cướp giật không còn nữa, thì tự khắc các hiệp sĩ cũng biến mất. Khi nào chính quyền đến nói với các hiệp sĩ rằng từ đây việc bắt cướp là của chúng tôi, các anh không cần làm nữa, thì tự khắc các hiệp sĩ cũng sẽ ra đi.
Người Sài Gòn mà !
Share:

TÌM KIẾM

ĐỒNG HỒ

BÀI ĐƯỢC QUAN TÂM

  • SỐ LƯỢNG BÀI VIẾT
  • SỐ LƯỢNG BÌNH LUẬN
  • SỐ LƯỢNG NGƯỜI XEM

ĐANG GHÉ THĂM

Người theo dõi